Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

Đào kép mới

                                                                                              Truyện ngắn
Nguyễn Công Hoan
HG: Sân khấu hay đời; chuyện xưa hay nay nhỉ???!


   Mới độ bảy giờ tối, ba ngọn đèn điện ở cửa rạp tuồng An Lạc đã bật lên. Cái trống dựng nghiêng ở chân tường đã bắt đầu rung những hồi inh ỏi.
   Hiệu trống ấy, cứ một nhịp, kéo dài cho đến tận tám giờ, có khi tám giờ mười lăm, là lúc khai diễn.
   Thỉnh thoảng, thằng bé con vừa nện tùng tùng, vừa uể oải giục:
- Các ông các bà, lấy vé vào mà xem, gần đến giờ rồi.
   Đó là nó mời mấy ông nhỏ, mấy bà vú em, được dịp vắng chủ, ra đấy để "xã giao" với nhau.

Chủ Nhật, 10 tháng 12, 2017

Vì sao Trump gây tranh cãi khi công nhận Jerusalem là thủ đô Israel?

HG: Bài này hay. Mình chả biết gì mà đọc cái thấy dễ hiểu ghê! 

Việc Trump công nhận Jerusalem là thủ đô Israel có thể được suy diễn là ủng hộ chủ quyền của Israel với thành phố, điều quốc tế không công nhận.

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

Sự khác nhau giữa bức thư gửi mẹ của... tử tù và CEO


Lê Thẩm Dương



HG: Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, trân trọng đăng bài của một nhà giáo viết cho những "nhà giáo" số một của cuộc đời mỗi con người. Dẫu không có chung một thước đo cho mọi thành công và thất bại...

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

Nói tiếp câu chuyện của gia đình cụ Trịnh Văn Bô

Quốc Phong
(Báo Thanh Niên)
 Sau khi báo Thanh niên đăng bài "Nỗi buồn nhân đôi của gia đình ông bà Trịnh Văn Bô" mới đây của tôi, bên cạnh sự chia sẻ và cảm thương cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ vừa qua đời, cũng có ý nói trái chiều cho rằng điều tôi viết không có cơ sở. Nay buộc tôi phải nói kỹ hơn để bạn đọc hiểu cho đúng vì nếu không nói, e rằng lại nghĩ tôi không biết.
Những người làm báo chúng tôi luôn phải thận trọng và hiểu rằng nếu mình có biết đến mười thì cũng chỉ nên viết vài ba phần là cùng, phòng khi thật cần mới viết thêm hoặc báo cáo cơ quan có trách nhiệm khi họ hỏi đến.

Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

MỘ PHÁCH

                                                                                                                    Truyện ngắn
Phùng Cung (*)
BeKy_DanhDanÔng ơi!– tiếng gọi thì to– cái thằng mặt dầy sang làm gì đấy?– tiếng hỏi thì nhỏ dần. Bà Khuê vợ ông Tư Chản vừa từ chợ Phùng về đến lối rẽ đầu bờ ao, nhìn thấy người mà bà không ưa, từ sân nhà bà qua lối bờ ruộng khoai sọ nhà thím Vượng đi tắt lên thẳng gốc gạo đầu xóm. Ông Tư Chản, đang bận tay phía sau nhà, ông quành về đứng đầu hỏi lại:
- Ai? Thằng mặt dày nào?– Vừa hỏi ông Tư Chản vừa nhăn nhăn nhìn vợ.
Bà Khuê tuy vẫn còn bực, nhưng lại tủm tỉm pha trò:
- Thằng nào ăn béo thì mặt dày! Nó đến hỏi gì nhà này?
- À thằng Đáng con nhà Thước. Bà nói gì mà nặng lời thế!

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

Ai là hung thủ khiến Nguyễn Trãi bị giết oan ba họ?

Nhân ngày giỗ Nguyễn Trãi (Mười sáu tháng Tám).

Vụ án “Lệ Chi viên” được xem là vụ án oan kinh hoàng nhất trong sử Việt, khiến cho vua Lê Thái Tông chết đột ngột ở tuổi 20, thậm chí người anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi cũng bị mang án “tru di tam tộc” vô cùng thảm khốc.
22 năm sau, vua Lê Thánh Tông lên ngôi mới giải oan cho gia đình Nguyễn Trãi nhưng cũng chỉ là gỡ bỏ đi cái nỗi oan giết vua, chứ không đi vào chi tiết sự thật. Trong suốt hàng trăm năm qua, nhiều nhà sử học đều nghiên cứu về vụ án “Lệ Chi viên” và nỗi oan khuất của Nguyễn Trãi.

Thứ Sáu, 29 tháng 9, 2017

Dù năm dù tháng

Hoàng Phủ Ngọc Tường
Anh hái cành phù dung trắng 
Cho em niềm vui cầm tay 
Màu hoa như màu ánh nắng 
Buổi chiều chợt tím không hay 
Nhìn hoa bâng khuâng anh nói 
Mới thôi mà đã một ngày.

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

Vội vã trở về, vội vã ra đi...


HG: Nhớ đến nhà thơ Thanh Tùng là nhớ đến "Thời hoa đỏ"- Bài thơ gắn liền với tên tuổi ông và được nhạc sĩ Nguyễn Đình Bảng phổ nhạc, làm say lòng bao thế hệ. Nhưng khi đọc tin ông mất, trong mình  chỉ toàn vang lên âm hưởng "Hà Nội ngày trở về". Con tạm cất "Thời hoa đỏ" một bên lòng,  xin tiễn biệt ông với "lòng xác xơ" giữa mùa thu Hà Nội.  Kính mong ông an nhiên, thanh thản nơi miền cực lạc...

Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

Ấn kiếm vương triều nhà Nguyễn trên lễ đài "Ngày độc lập"

Nguyễn Hữu Đang
Trưởng ban Tổ chức Ngày Độc lập 2/9/1945

HG: Cách đây ba năm, HG đã đăng một bài viết dài đầy ắp thông tin và chan chứa xúc cảm  của nhà văn Phùng Quán: "Người dựng Lễ đài Tuyên ngôn Độc lập" (Có thể tìm đọc lại tại đây). Nay lại đọc thêm bài nữa- với bút tích của chính Nguyễn Hữu Đang, mà theo một Blogger có tiếng: "hé lộ nhiều chuyện về ngày mùng 2 tháng 9". (Trích). Mình yêu lịch sử, và mình luôn trân quý những hiểu biết mới về lĩnh vực này. 


Chỉ còn một ngày nữa để chuẩn bị xong “Ngày Độc Lập” trong cả nước, lại phải xong chu đáo đến mức bảo đảm kết quả xứng đáng với tầm quan trọng của đại lễ mà Cụ Hồ nhắc tôi là “Sự kiện kết thúc cách mạng tháng Tám và khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa”. Khỏi phải nói ban Tổ chức chúng tôi lo lắng thế nào. Cũng may mà những khâu chủ yếu đang được tiến hành trôi chảy nhờ sáng kiến và sức tháo vát của anh em, nhờ sự tham gia tích cực của đồng bào Thủ đô. Chưa có trường hợp tôi phải viện đến câu: “Đây là theo lệnh Hồ Chủ tịch” mà Ông Cụ đã rộng lượng cho phép nói khi gặp trở ngại, khó khăn đặc biệt. 

Chủ Nhật, 27 tháng 8, 2017

Mạ già ruộng ngấu

Hoàng Tuấn Công

-“Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam” (GS Nguyễn Lân) giải thích: “Mạ già ruộng ngấu Đó là những điều kiện tốt để tăng năng suất lúa”.
-“Từ điển tục ngữ Việt” (Nguyễn Đức Dương): “Mạ già ruộng ngấu: Mạ càng già và ruộng càng ngấu (thì lúa càng chóng lên xanh và mùa màng càng dễ bội thu)”.

Mài mực ru con, mài son đánh giặc

Hoàng Tuấn Công

HG: Tâm phục khẩu phục khi đọc những bài phản biện chỉ ra các sai sót của từ điển như thế này. Cảm ơn tác giả Hoàng Tuấn Công! Thật là chất lượng, thật là bổ ích! Trong thưởng lãm mỹ thuật, có từ "mãn nhãn" , ở đây gọi là gì?

"Nhân phi ma mặc, mặc ma nhân"
(Người không mài mực, mà mực mài người)
Minh hoạ: ST
Các nhà biên soạn từ điển giải thích tục ngữ “Mài mực ru con, mài son đánh giặc”, rất khác nhau:
Nhóm thứ nhất:
-“Từ điển thành ngữ Việt Nam” (Viện ngôn ngữ học – Nhóm Nguyễn Như Ý, Nguyễn Văn Khang, Phan Xuân Thành) giải thích: “Mài mực ru con, mài son đánh giặc (Các đồ nho) vừa giúp việc nhà, vừa giúp việc nước Nhiều nhà nho chúng ta chẳng quản mài mực ru con, mài son đánh giặc”.

-“Từ điển thành ngữ và tục ngữ Việt Nam” (GS Nguyễn Lân): “Mài mực ru con, mài son đánh giặc Nói các ông đồ ngày xưa ngày thường ngồi dạy học đồng thời giúp vợ làm việc vặt trong nhà, nhưng khi có giặc thì tham gia phục vụ quân sự”.

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Thơ viết ở biển

HG: Nhà thơ Hữu Thỉnh càng ngày càng khác. Hi! "anh đi xa quá, anh đi xa em quá...":). Tâm hồn ông giờ như thế, làm thơ thế nào?
Biết chẳng có gì là mãi mãi, nhưng...!
Nhớ đến mấy câu thơ (HG chép theo trí nhớ, khác một chút với bản trên mạng): "Khi chia tay/Ta đã mất nhau rồi/Đâu có nghĩ lại còn lần mất nữa/Lần mất sau nỗi đau hơn dao cứa/Anh đánh mất mình, em vĩnh viễn mất anh." ("Đánh mất" -Nguyễn Thị Kim Quy).
Nảy ra ý nghĩ nghịch ngợm: Giả dụ nhân vật trữ tình "em"  là người yêu ngày nào của... nhà thơ HT ... Trời trời! Hợp ơi là hợp! :)))
Đăng "Thơ viết ở biển" với lời muốn nói, rằng mình đã và vẫn yêu thích bài thơ bởi nghệ thuật là nghệ thuật, nhưng mình rất lấy làm tiếc...

Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

Hai mặt

 Thầy Thích Tánh Tuệ
SỰ THẬT có sáu chữ
GIẢ DỐI cũng sáu luôn
Mặt trái và mặt phải
Trắng đen ôi khó lường!
TÌNH YÊU có bảy chữ
PHẢN BỘI cũng thế thôi
Chúng là hình với bóng
Rất dễ dàng đổi ngôi.

Thứ Năm, 27 tháng 7, 2017

Đợi anh về



HG: Nhân kỷ niệm 70 năm Ngày Thương Binh - Liệt Sĩ, sau đây HG trân trọng đăng bài thơ không đề tìm được từ di vật của một liệt sĩ đến nay chưa biết danh tính. Xin mượn tựa đề của một bài thơ nổi tiếng từ xứ sở Bạch dương vốn gắn liền với một cuộc chiến tranh Vệ Quốc. Kính mong vong linh Anh tìm lại được gốc tích, người thân...

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

Người Đức: Tôn trọng là thái độ xử thế của một dân tộc

HG: Trước những câu chuyện thế này, hỏi làm sao mà mình không "vọng ngoại"... 
                                                                                                                              (Theo Trithucvn.net)
(Dưới đây là bài viết của một tác giả người nước ngoài kể về sự tôn trọng của người Đức mà tác giả cảm nhận được, được đăng tải trên trang báo Vision Times. Bài viết khiến nhiều người suy ngẫm, xin trích dẫn để độc giả cảm nhận!)

Sự tôn trọng không nhất thiết phải nói thành lời

Vào buổi xế chiều một ngày mùa đông, như thường lệ, tôi xếp hàng vào dòng người chờ xe buýt để trở về nhà. Có khoảng năm, sáu người cũng đang xếp hàng lặng lẽ và yên tĩnh cùng tôi. Lúc ấy, một người đàn ông dắt theo một chú chó, từ phía xa tiến đến.

Đâu mới là sự thật? (1)

 (Theo Trithucvn.net)
Dương Quang Vệ, một người từng đặt niềm tin vào Đảng Cộng sản Trung Quốc đã vô cùng chấn động khi phát hiện sự thật đằng sau những tuyên truyền mà ông thụ nhận. Dưới đây là bài viết chia sẻ chân thực cú sốc tinh thần của Dương Quang Vệ.
Tôi đã từng tin rằng Mao Trạch Đông chỉ huy Bát Lộ Quân đánh bại quân Nhật xâm lược, sau đó phát hiện rằng, hóa ra là quân đội Quốc dân Đảng xả thân chiến đấu, cùng với sự trợ giúp của Mỹ cuối cùng đã đánh bại quân Nhật.

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Các tin tức tìm mộ liệt sĩ trong sân bay Tân Sơn Nhất

HG: Mong TP HCM tìm được hài cốt các Anh trước ngày 27/7 năm nay. 
"Anh ngã xuống đường băng Tân Sơn Nhứt
Nhưng Anh gượng đứng lên, tỳ súng trên xác trực thăng
Và Anh chết trong khi đang đứng bắn
Máu Anh phun theo lửa đạn cầu vồng...(*)
    Hai tấm bia này sau 1975 có lẽ bom đạn đã làm vỡ nát, không còn dấu tích. May còn có những bức ảnh. Đọc những dòng chữ nhân văn của người phía bên kia, thật là xúc động.

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

Cơn dông

HG: Mình đã có lại Em- cây Hoa Giấy.
Mất mát làm nên nỗi ám ảnh, em trở lại làm một cuộc hồi sinh...
Lá hát lá hát...

Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

Bức hại cây xanh

   Nắng nóng kỷ lục, khiến người đi đường bỗng thèm cực độ bóng mát cây xanh. Và rồi, những vấn đề của cây xanh trong đô thị lại trở thành chủ đề nóng.
   Nắng làm tôi nhớ lại số phận của một cái cây. Ở khu Hoàn Kiếm có hiệu ảnh rất nổi tiếng. Nổi tiếng đến mức, có thời người Hà Nội thay động từ “đi chụp ảnh” bằng tên cửa hiệu đó luôn. Trước hiệu ảnh này từng có một cây xà cừ rất to, toả bóng rợp, nhưng cũng chiếm một diện tích vỉa hè đáng kể. Một ngày kia, cây xà cừ bị chặt bỏ. Nó đã chết khô.

Thứ Hai, 29 tháng 5, 2017

Đánh cược

"...Các ông đã mất trí, đã lầm đường. Các ông đã lấy dối trá làm cái Chân, lấy xấu xa làm cái Mỹ. Các ông có thể kinh ngạc nếu như, nhờ một hiện tượng kỳ quái nào đó, cây cam cây táo sinh ra cóc nhái thằn lằn thay vì ra quả, hoặc giả, hoa hồng lại có mùi như mồ hôi của loài ngựa; còn tôi lại kinh ngạc vì các ông đã đổi trời lấy đất..."
  Truyện ngắn
Anton Pavlovich Chekhov

Nhà văn A.P.Chekhov (1860-1904 )
   Một đêm thu tối trời. Lão chủ ngân hàng đi tới đi lui trong văn phòng, hồi tưởng lại câu chuyện mười lăm năm trước, hôm lão đãi tiệc vào một buổi chiều mùa thu. Khách mời có nhiều bậc thức giả và câu chuyện thật thú vị. Trong những đề tài họ bàn thảo có vấn đề án tử hình. Hầu hết khách tham dự, trong đó có giới nhà báo và trí thức, tỏ ra không tán thành án tử hình. Họ cho là hình thức này đã lỗi thời, vô đạo đức và không phù hợp với những nhà nước Cơ đốc giáo. Vài người trong số đó cho rằng nên thay thế hình phạt tử hình bằng án tù chung thân. "Tôi không đồng ý với các vị", người chủ ngân hàng chủ nhà lên tiếng, " tôi chưa hề trải nghiệm án tử hình cũng như chung thân, nhưng theo suy luận thì tử hình vẫn đạo đức và nhân đạo hơn là chung thân. Tử hình giết một người ngay lập tức, trong khi cầm tù chung thân thì giết từ từ. Vậy thì kẻ đao phủ nào nhân đạo hơn, kẻ giết các ông trong vài phút hay kẻ lấy đi mạng sống của ông dần dà qua nhiều năm?"