Thứ Ba, 11 tháng 12, 2018

Điếu văn tiễn cố tổng thống George H.W. Bush

George  Bush (Bush "con") 

Các vị Khách quý, các vị Tổng thống và Đệ nhất Phu nhân, các viên chức chính phủ, viên chức nước ngoài, và bạn bè thân quý. Jeb, Neil, Marvin, Doro, và tôi cùng gia đình thân quyến chân thành cám ơn tất cả quý vị đã có mặt tại đây cùng chúng tôi.
Tôi có lần nghe người ta nói về con người, “Ý là chết trẻ càng trễ càng tốt.” (Nhiều tiếng cười vang lên).
Ở tuổi 85, một thú vui của cố Tổng thống George H. W. Bush là đề máy chiếc thuyền Fidelity, khởi động những động cơ gấp ba lần 300 mã lực để phóng, bay một cách vui vẻ qua Atlantic với thuyền Mật vụ đang căng thẳng theo sau.

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

Bình minh mưa


 Konstantin Georgiyevich Paustovsky
HG: Tiết cuối thu thật là đặc biệt. Mình lại mở những trang sách Paustovsky. Biết là đang thiếu thời gian, biết là nhiều việc đang chờ, nhưng mình không sao mà đừng được...  Kệ thôi! Phải sống chứ! 

Tàu thủy đến Navôlôki vào nửa đêm. Thiếu tá Kuzmin bước ra boong. Trời mưa phùn. Bến vắng tanh, chỉ có một cây đèn lồng leo lét. 
Đâu, tỉnh ở đâu? Kuzmin nghĩ. Trời tối, mưa rơi. Thật chẳng ra làm sao hết!

Chàng co rúm người, cài lại cúc áo choàng da. Từ mặt sông, gió lạnh thổi vào. Kuzmin tìm thuyền phó, hỏi xem tàu có đỗ lâu ở Navôlôki không.
- Khoảng ba tiếng. - Thuyền phó trả lời. - Còn tuỳ việc dỡ hàng. Đồng chí hỏi làm gì? Đồng chí còn đi tiếp cơ mà.
- Tôi phải chuyển hộ anh bạn cùng nằm quân y viện một bức thư cho vợ anh ấy. Chị ấy ở đây, ở tỉnh này.
- Vậy thì anh phải đi thôi! - Thuyền phó thở dài.- Trời tối như mực. Nhớ nghe còi, kẻo rớt lại đấy nhé!

Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

Độc tấu guitar Trịnh Công Sơn

HG: Nghe trong lúc làm việc, hay trong lúc nghỉ ngơi... Dù tập trung việc gì, hay đang lơ đãng; Dù lắng tai nghe, hay nghe một cách vô thức...

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2018

Phố ta

                                                     "...Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa
                                                     Tại sao cây táo lại nở hoa
                                                     Sao rãnh nước trong veo đến thế?
                                                     Con chim sẻ tóc xù ơi
                                                    Bác thợ mộc nói sai rồi. "             

 Lưu Quang Vũ

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018

Vườn trong phố

                                                                                                Lưu Quang Vũ


Trong thành phố có một vườn cây mát
Trong triệu người có em của ta
Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật
Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra

Vườn em là nơi đọng gió trời xa
Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng
Con nhện đi về giăng tơ trắng
Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi

Mùa thu của nữ sĩ Xuân Quỳnh

                                                 "Em trở về đúng nghĩa trái tim em
                                                 Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
                                                 Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
                                                 Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi
 (Tự Hát- Xuân Quỳnh)
------------------------------------------------------------------

Chân dung Lưu Quang Vũ

Xuân Sách

Cũng muốn tin vào hoa hồng
Tin vào điều không thể mất
Cả tôi và cả chúng ta
Đứng trong đầm lầy mà hát
Ông không phải là bố tôi
Con chim sâm cầm đã chết
Ông không phải là bố tôi

Con chim sâm cầm ai giết

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2018

Mười giờ

                                                                                                   Truyện ngắn
Võ Phiến
HG: Lâu lắm mới lại có thời gian lọ mọ tìm kiếm... Và mình lại muốn hoài cổ. Đọc những thứ này, thấy mình chậm lại, chìm đắm, như đang trong một bài tập yoga cho tâm hồn...
Đọc xong bâng khuâng quá! Sao có những thứ chân quý không gì đánh đổi được, mà người ta lại dễ buông tay thế, dễ để tuột mất thế... Ôi kiếp người!

Cây sweet pea — người Tàu gọi là đậu tuyết hay đậu xạ hương gì đó — màu sắc thật là sặc sỡ. Ở đây người ta chỉ trồng lấy màu, lấy hoa, lấy hương (xạ hương?). Người láng giềng gieo hạt hồi mùa đông, đầu xuân đã có hoa nở rộ trên hàng dậu ngăn cách hai khoảnh vườn. Tháng ba dương lịch, bà láng giềng thông báo cho ông về chuyện phá lũ dây đậu để gieo hạt anh túc. Cũng lại một hoa sặc sỡ nữa. Bà ta có cái thú làm nở ra những đóa hoa cánh mỏng dính có sắc màu lòe loẹt. Bà ta dự tính như thế, ông tán thành ngay. Mà hình như lũ bướm cũng tán thưởng lắm.

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2018

Điểm thi

 HG: Đăng bài này đánh dấu những ngày mạng đang cháy rực chuyện điểm thi Hà Giang, đang đến  tiếp Lạng Sơn, Sơn La, rồi sẽ còn tiếp  Lai Châu, Hòa Bình, Điện Biên, Bạc Liêu, Kon Tum, ...  
Bài này tác giả ĐH không nói chuyện quan tước, chỉ nói chuyện quan điểm giáo dục.                                                                                
                                                                                                         Tản văn
Đức Hoàng
Có một quan điểm kinh tế học được nhiều người chấp nhận, rằng giáo dục cũng là một dạng đầu tư. Các bậc phụ huynh đầu tư vào giáo dục cho con cái - vốn rất tốn kém hiện kim - như mọi dạng đầu tư khác, cũng để đổi lấy lợi tức trong tương lai. Lợi tức này thường được đo bằng tiền. Hoặc là sự tự hào và hài lòng.

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

HG cổ vũ bóng đá

Modric (trái) mừng chiến thắng cùng HLV Dalic. Ảnh: Reuters.

HG: Ôi dồi ôi! Sau nỗi buồn sâu sắc do không còn được xem Messi đá, hai đội mình cổ vũ tiếp theo là Pháp với Croatia đã vào chung kết!!! vui quá cơ! (Hơi nhẹ dạ tí nhưng thôi tự tha thứ :))). 
Bây giờ hai đội đá với nhau tranh cup, mình phải thiên vị một bên chứ chả nhẽ lại trung lập?! Mình có phải là trọng tài đâu!
Xem nàoooo..., mình sẽ cổ vũ Croatia! Rất cảm tình với đội tuyển này từ vị huấn luyện viên điềm đạm tới các cầu thủ tài hoa và quả cảm. ("Luka Modric và các cầu thủ khác cũng không khỏi tự hào. Từ một đất nước nhỏ bé tách ra khỏi Liên bang Nam Tư cũ, với chỉ hơn bốn triệu dân, Croatia đã ghi tên lên bản đồ World Cup"- Vnexpress.net). Với lại, đội Pháp... mạnh quá rồi!:)

Mandzukic, Modric, Subasic, Perisic, Rakitic,...  tiến lên! ^.^

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

Sống trên đời chỉ cần bản thân cố gắng...

HG: Nhan đề đầy đủ là "Sống trên đời chỉ cần bản thân cố gắng, còn lại hãy để tùy duyên". Những chuyện liên tiếp làm mình có chút thất vọng, vì đã từng đặt niềm tin sai chỗ... Nếu không có sự kiện, sẽ không có những hệ quả sau đó để hiểu ai là ai... Hiểu đúng bản chất con người đôi khi gây cho ta một chút đau đớn, thế chẳng hơn là ngộ nhận mãi sao? Bây giờ mình sẽ thanh thản. Dù ai là ai, mình cứ an yên, độ lượng mà sống.  Cảm ơn người chị đồng nghiệp đã gửi cho mình bài này. 

Cuộc sống giống như một li trà, bất luận đầy hay vơi, nóng hay lạnh, nồng hay nhạt, cũng đều có dư vị riêng của nó. Con người cũng vậy, chẳng ai giống ai, mỗi người có một lí tưởng, một cách sống riêng, có người ôm giấc mộng giàu sang, có người mong được sống an nhàn, có người lại chỉ cần một tâm hồn thư thái...

Thứ Ba, 1 tháng 5, 2018

Những cái giật mình

Phạm Đình Ân

Nhiều khi đi trên đường phố đông người
Tôi giật mình, sững lại:
Đột nhiên hiện về gương mặt thân quen ấy
Rồi lướt nhanh, thoắt lạ giữa dòng đời.

Thứ Hai, 23 tháng 4, 2018

Khi ấy, một người đàn ông sẽ ra đời

                                                                                                      Tản văn
Phạm Lữ Ân

   Phải làm gì đây khi bị cô bạn gái mình đang để ý ngang nhiên “phán” rằng em là chàng trai “đã thành niên mà chưa trưởng thành”, trong khi cô ấy chào đời sau em tới…mười ba tháng? Đau quá!

   Ừ, tôi hiểu em. Đau lắm!

   Đối với nam giới, được công nhận là “đã trưởng thành” chính là thành công đầu tiên cần phải đạt được, trước tất cả những thành công khác. Nghĩa là anh phải trở thành “một người đàn ông chân chính” trước khi trở thành bất cứ thứ gì khác trong đời.

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Nhớ tháng Ba

Minh Ngọc 
HG: Hết mất rồi, ai bảo cứ lần lữa cơ! Nhớ về tháng Ba vậy thôi...:(

Có ai hẹn gì với tháng Ba không?
Để hoa sưa cứ bời bời nỗi nhớ
Mưa buông mành cuối đường, góc phố
Rối tơ lòng, níu từng bước chân qua.

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2018

Chùm ba bài thơ về mùa xuân của Nguyễn Bính

HG: Mùa xuân mà không nhớ đến thơ Nguyễn Bính thì thật là... phí. Mùa xuân năm nào mình đã đăng Mưa Xuân(ở đây), lần này để không lặp lại, mình chọn chùm nhỏ 3 bài thơ ngắn.

I.

XUÂN VỀ

Đã thấy xuân về với gió đông. 
Với trên màu má gái chưa chồng 
Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm 
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong. 

Từng đàn con trẻ chạy xun xoe 
Mưa tạnh trời quang nắng mới hoe 
Lá nõn nhành non ai tráng bạc 
Gió về từng trận gió bay đi 

Thong thả dân gian nghỉ việc đồng 
Lúa thì con gái mượt như nhung 
Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng 
Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ vòng. 

Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

Sương xuân và hoa đào

                                                                                                   Tùy bút
Vũ Thư Hiên (*)
     Tôi bao giờ cũng hình dung Tết gắn liền với đất Bắc, nơi đi trước mùa xuân phải có một mùa đông. Mùa đông ở nơi này mỗi năm mỗi khác, nó có thể lạnh nhiều hay lạnh ít, độ ẩm có thể cao hay thấp, nhưng nhất thiết không thể không có gió bấc và mưa phùn. Không khí se lạnh làm cho con người phải co ro một chút, rùng mình một chút, chính là sự chuẩn bị không thể nào thiếu được để cho ta bước vào một cái mốc thời gian mới đối với mỗi người mỗi nhà. Thành thử ở Sài Gòn trùng vào những dịp xuân sang tôi vẫn không thấy lòng mình rung động cảm giác về cái Tết ruột rà, cái Tết đích thực. Xin các bạn Sài Gòn tha lỗi cho tôi nếu trong những lời của tôi có gì làm các bạn phật ý, nhưng mãi tới nay, sau nhiều Tết Sài Gòn, tôi vẫn chưa quen được với một ngày đầu năm phải phơi đầu dưới cái nắng chói chang và trầm mình trong cái nóng hầm hập, làm cho con người phải tìm đến với trái dưa hấu mọng nước trước khi ngồi vào mâm cỗ Tết có đủ thịt mỡ và dưa hành, bánh chưng và giò thủ. Ở mỗi nhà vẫn nghi ngút trầm hương thật đấy, ngoài đường xác pháo toàn hồng vẫn tràn ngập lối đi thật đấy, nhưng cái Tết dường như vẫn còn lạc bước nẻo nào, nó chưa hẳn là Tết, chưa đủ là Tết. Đành phải viện hai câu thơ mà nhiều người vốn không yêu thơ cũng thuộc, để giải thích nỗi nhớ về đất Bắc, để biện hộ cho cái cảm xúc không phải đạo của mình trước đất Sài Gòn cũng đã trở thành không kém thân thương:

Tự thuở mang gươm đi mở cõi,
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long. 
(Huỳnh Văn Nghệ)