HG: Chương trình TV vào cùng một giờ, cứ hễ mở là suốt gần cả giờ đồng hồ phải xem một ông vua với bất kể ai cũng thích tỏ quyền uy, đồng thời gặp một người hợm hĩnh - hai trong một. Ông vua thì cũng già nua chuyên quyền độc đoán, nhưng không đủ thông thái, thậm chí không "biết mình biết ta" bằng ông vua trên hành tinh đầu tiên mà Hoàng tử bé gặp - duy trì quyền lực tưởng tượng với cả vũ trụ bằng cách ban ra những mệnh lệnh hợp lý với phương châm lại rất đời là "quyền lực trước tiên dựa vào lẽ phải"; khác một điểm nữa, ông vua trên TV này được nhiều thần dân tung hô (dù tự nguyện hay bị bắt buộc phải tung hô, cũng gọi là tung hô cả - nhiều vô kể). Nhưng còn con người hợm hĩnh trong ông ấy thì cũng hợm hĩnh đến đáng thương, dường như không có giới hạn nào, có lẽ cũng tại bởi được nhiều người - hâm mộ (hoặc vì sợ hãi mà bày tỏ sự hâm mộ) ông ta. Nếu không thì những hình ảnh với các câu chuyện đơn điệu, phi lý, sáo rỗng và tẻ nhạt đến thế sao có thể chiếm sóng nhiều như vậy?!
Âu có lẽ ra như này cũng là do số phận, nghiệp quả của một vương quốc...
Ngán ghê! Chuyển kênh có giống như bỏ ra đi không nhỉ, như Hoàng tử bé vậy?