Có những phút ngã lòng
Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy
(Phùng Quán)
"Piano Concerto No.2 in F minor, Op.21 của Chopin mang một nét nữ tính và tinh tế. Tác phẩm khơi gợi cảm giác về một dòng tâm sự sâu lắng, đôi lúc bộc phát với những cao trào kỹ thuật, khắc họa thanh âm rực rỡ đầy sinh khí tuổi trẻ với chất thơ thuần khiết. Được đánh số thứ tự 2, nhưng bản concerto Fa thứ chính là bản đầu tay của Chopin viết cho piano ở thể loại này. Dù kỹ thuật điêu luyện là nền tảng của tác phẩm, nhưng điều chạm đến người nghe chính là chất thơ và cảm giác gần gũi đến lạ lùng."
1. Bản Concerto số 2 của Chopin gồm ba chương: Chương I, Maestoso (Fa thứ), dàn nhạc bắt đầu Maestoso với môt chủ đề mang tính chất mạnh mẽ, kịch tính bởi sự tương phản âm sắc của dàn nhạc. Tính đối thoại xuất hiện giữa bộ dây và bộ gõ được thể hiện rõ nét. Chương nhạc không phải viết ở hình thức sonata cổ điển, mà đây là hình thức tự do và không có phần cadenza. Chương II, Larghetto (La giáng trưởng), chương này giống như một bản Nocturne hàm chứa nội tâm của Chopin dành cho Gladkowska - một giọng nữ cao mà ông yêu. Giai điệu của chương nhạc chủ yếu xoay quanh việc thể hiện cảm xúc và phô diễn kỹ thuật chạy ngón trong âm nhạc Chopin. Chương III, Allegro vivace (F thứ – F trưởng), chương nhạc trình bày cả điệu waltz của Vienna và nhịp điệu Mazurka - một điệu nhảy dân gian của Ba Lan. Chương nhạc này có một đoạn scherzando với phần đệm col legno trên đàn dây và có sự đối thoại của kèn đồng và piano tạo nên màu sắc và tính chất âm nhạc rất đặc trưng của Chopin.
(ST)
2. Về video trình tấu trên đây:
- Arthur Rubinstein (1887–1982) được coi là người trình diễn nhạc Chopin quan trọng nhất thời đại của ông. Bản concerto cung Fa thứ đã đồng hành cùng ông suốt cuộc đời và ông đã biến nó thành một tác phẩm chủ chốt trong sự nghiệp của mình. Huyền thoại nằm ở buổi biểu diễn chia tay của ông vào tháng 4 năm 1975, khi nghệ sĩ piano 88 tuổi, gần như mù lòa, biểu diễn tại Fairfield Hall ở London. Cùng với Dàn nhạc Giao hưởng London dưới sự chỉ huy của André Previn (1929–2019), ông đã trình diễn bản Concerto Piano số 2 của Chopin — không còn trước khán giả nữa, mà như một di sản cho hậu thế. Đó là một bản thu âm tuyệt vời không tô vẽ, không phô trương kỹ thuật, nhưng tràn đầy sự ấm áp thanh thản và tĩnh lặng nội tâm. Chính Rubinstein từng nhận xét về Chopin: “Ông ấy đã nói chuyện với tôi như không một nhà soạn nhạc nào khác, và tôi biết rằng tôi sẽ mang ngôn ngữ của ông ấy trong mình mãi mãi.”
- Nghệ thuật piano của Rubinstein có một điều gì đó thực sự mang tính trị liệu; dường như mỗi nốt nhạc ông chơi đều có thể trực tiếp chạm đến những phần dễ tổn thương nhất của tâm hồn, mang lại sự an ủi và phục hồi. Khả năng truyền tải những cảm xúc sâu sắc như vậy thông qua âm nhạc của Chopin không chỉ là minh chứng cho tài năng phi thường của ông, mà còn là một món quà vô giá dành cho tất cả chúng ta, những người tìm thấy sự an ủi và nguồn cảm hứng trong những bản diễn tấu của ông. Chia sẻ sự trân trọng này với một người cảm nhận sâu sắc nghệ thuật của Rubinstein thực sự là điều đặc biệt. Đó là một lời nhắc nhở về sức mạnh kết nối của âm nhạc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét