Trang

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Tiếng Thu

Lưu Trọng Lư


Nai mua thuEm không nghe mùa thu 
Dưới trăng mờ thổn thức? 


Em không nghe rạo rực 

Hình ảnh kẻ chinh phu 
Trong lòng người cô phụ? 


Em không nghe rừng thu 

Lá thu kêu xào xạc 
Con nai vàng ngơ ngác 
Đạp trên lá vàng khô?









Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015

Tượng đồng phơi những lối mòn...

HG: Đọc các bài viết về các đề án xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh, không chỉ ở Sơn La đói nghèo mà còn ở vài chục địa chỉ khác nữa (quy hoạch đến tận năm 2030 kia đấy!), gây nóng bỏng mạng mấy hôm nay, mình lại nhớ hồi đi học, rất thích mấy câu thơ, nhớ cả cảm giác nổi gai ốc khi đọc lên: "Mong manh áo vải hồn muôn trượng/Hơn tượng đồng phơi những lối mòn"(*) ... 
    Đưa bài bình luận trực tiếp có thể bị quy kết những điều ngoài ý muốn, nhưng cũng chả muốn không nói gì, mình đành đăng một bài mới đọc về chất lượng tượng đài ở VN, từ báo chính thống: Vietnamnet

Những tượng đài tiền tỉ vừa hoàn thành đã xuống cấp       05/08/2015 03:00 GMT+7

Với quan niệm phải to, hoành tráng mới xứng tầm với vị thế của địa phương cũng như người được tạc tượng nên ở Việt Nam không khó để nêu tên những tượng đài trăm tỉ, nghìn tỉ vừa làm xong đã xuống cấp.

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Trong tình yêu thật sự, không tồn tại sự phản bội


     Không phải là một điều gì đó vĩnh cửu hay bất biến, như mọi thứ tồn tại trong tự nhiên, tình yêu có thể đến và đi, hoặc dễ dàng hoặc khó khăn, nhưng chắc chắn không thuộc quyền kiểm soát của con người. 

     Tình yêu chắc chắn là sự dễ chịu. Đó là cảm giác dễ chịu khi trong vài trăm người trong đầu bạn có thể nhớ được, bạn nghĩ tới người ấy. Đó là cảm giác dễ chịu khi vài chục người bạn ở xung quanh, bạn muốn ở bên người ấy, mọi thứ, sự tin tưởng, sự ham muốn, sự che chở, sự cần thiết,...    Tình yêu xuất phát từ sự dễ chịu.

   Phía sau sự dễ chịu, là sự thừa nhận. Một số người không chịu thừa nhận, và giữa họ và người kia tồn tại một thứ tình bạn đặc biệt, một thứ tình cảm vô cùng thân thiết và đặc biệt, chỉ có điều, nó có khoảng cách.

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

Vua Duy Tân với mối tình dang dở


Vietsciences-Võ Thu Tịnh


    Vua Duy Tân là một anh hùng cứu quốc của dân tộc ta. Trong lịch sử đông tây kim cổ chưa thấy có một vị vua nào trẻ tuổi, bỗng hy sinh ngai vàng bệ ngọc để dấn thân vào một cuộc khởi nghĩa giải phóng đất nước như vua Duy Tân. Mà cũng ít khi thấy một loạt có ba vị vua liên tiếp nhau, trong vòng ba chục năm (1885 đến 1916), nổi lên chống đuổi xâm lăng để nhận lấy cảnh lưu đày khổ nhục như các vua Hàm Nghi, Thành Thái và Duy Tân nước ta!
    Thế mà sự nghiệp của các vị vua này, nói chung, của Duy Tân cũng như mối tình dang dở của nhà vua nói riêng, lại không được mấy người biết đến. Có lẽ một phần, cũng vì những tài liệu liên quan đến "cách mạng" trong thời ngoại thuộc đều bị tiêu hủy, không ai dám tàng trữ.

    Chỉ gần đây, Hoàng Trọng Thược, trong Hồ sơ vua Duy Tân, đã dày công sưu khảo, đưa ra ánh sáng một giai đoạn đen tối của nước ta mà các sách lịch sử chỉ nói phớt qua hoặc không hề đả động đến. Chúng tôi hết sức tán thành ý kiến của giáo sư Nguyễn Xuân Vinh (bút hiệu Toàn Phong) được dẫn ra trong bài tựa của Hồ sơ vua Duy Tân:
    "Lần đầu tiên chúng ta có một hồ sơ đầy đủ về vua Duy Tân. Phải quảng bá sự sưu tầm của ông Thược đến đại chúng".

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2015

Bản hùng ca bị mối xông và mười bảy bộ hài cốt

HG: Các thể loại máy tính nhất loạt "đình công"...
Lâu quá, quả là nhớ nơi này...
Về bằng một trong những trang sách đọc lại từ đầu hè, mình cất để đợi tới tháng Bảy, cho ngày Thương binh- Liệt sĩ.

Bản hùng ca bị mối xông và mười bảy bộ hài cốt

 Phùng Quán
Nội dung bài này đã được báo Tiền Phong chủ nhật đăng 2 kỳ, số 47- 48 năm 1992 với tựa đề “Bản trường ca năm xưa” (hay tư liệu mới về 17 bộ hài cốt vừa tìm thấy ở Huế) nhưng bị lược bớt. Cũng nội dung này, tháng 5/1993, Nxb Trẻ đã xuất bản với tựa đề “Bản hùng ca về 17 anh hùng Vệ quốc đoàn” (Tủ sách Tuổi hồng). Bài này chúng tôi in theo bản gốc chữ viết tay của Phùng Quán tặng cho Chi Đoàn TNCS HCM của UBKHKT Tỉnh Bình Trị Thiên (cũ), sau đấy được trao lại cho nhà văn Nguyễn Khắc Phê lưu giữ. (Chú thích của Ngô Minh.)

"...Có những sự thật quá lớn lao của một thời, đến nỗi hậu thế nhìn qua lớp sương mù của thời gian, không thể nào tin nổi."  (Phùng Quán)

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

Câu chuyện nhỏ, bài học lớn


Câu chuyện thứ nhất


Ngày xưa, một cặp vợ chồng nọ đã phải đi gặp Thần Chết.
Vị Thần Chết nói: “Hai người các ngươi chỉ có thể sống một người, các người hãy oẳn tù tì, người thua thì phải chết”.
Hai lần oẳn tù tì trước đó cả hai vợ chồng đều ra giống nhau; đến lần thứ ba, người chồng lại thua…Thần Chết thở dài nói: “Vốn dĩ chiếu theo lệ của ta, nếu như các ngươi ba lượt đều ra giống nhau, ta sẽ thả các ngươi ra, không muốn phải dùng đến lần thứ tư để phân thắng bại”.

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Bão

HG: Chọn đi- còn nắm tay nhau, trong bão?!...



BÃO

                                                Tế Hanh

Cơn bão nghiêng đêm 
Cây gãy cành bay lá 
Ta nắm tay em 
Cùng qua đường cho khỏi ngã...

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2015

Thơ ngày nóng




HG: Qua mấy ngày nóng rồi! Giá đọc thấy từ mấy hôm  ấy, có phải là đỡ nóng không.

Anh như bị chần nước sôi
Nửa sống nửa chín
nửa rau nửa người
Hà Nội 40 độ
Nóng như mưa từ Trời ...

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Cuộc sống là như thế




      Ngày xưa có đôi vợ chồng nọ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa nhỏ. Một hôm, họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái.

     Khi đi qua một ngôi làng đầu tiên, họ nghe thấy những người ở đây thì thầm: “Xem thằng bé trên lưng lừa kìa, đúng là thứ không được dạy bảo đến nơi đến chốn… Ai lại ngồi thế khi cha mẹ phải lội bộ bên cạnh.”
     Nghe vậy người vợ liền nói với chồng: “Không thể để họ nói xấu về con mình như vậy được”.

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015

Chào mùa hè

 "Trưa nay qua đường phố quen
Gặp những tiếng ve đầu tiên
Chợt nghe tâm hồn xao xuyến
Điệp khúc tiếng ve triền miên..."

 

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2015

TÔI

HG: Vơ vẩn thế nào, tự nhiên nhặt được... "chữ  Tôi" :). Xem tranh chữ chưa thấy chữ  nào mình thực sự thích. Tạm thế này:

Chinese character 我 ( wǒ ) calligraphy


------------------------------------


Chữ TÔI

                                                                                              (Sưu tầm)
Một hôm chữ TÔI (我) bị mất đi một nét phẩy và biến thành chữ TÌM (找).

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2015

Thế chiến II

 9/5/1945, 9/5/2015- 70 năm, ngày chiến thắng phát xít Đức.


I. THẾ CHIẾN II- CUỘC CHIẾN KHỐC LIỆT NHẤT LỊCH SỬ NHÂN LOẠI

Phương Vũ (Vnexpress)

Cuộc chiến giữa phe Đồng minh, dẫn đầu là Anh, Liên Xô, Mỹ và phe Trục phát xít gồm các thế lực chính Đức, Italy và Nhật Bản là cuộc chiến rộng và thảm khốc nhất trong lịch sử nhân loại.


Tháng 1/1933, Adolf Hitler, lãnh đạo của đảng Đức Quốc xã, trở thành thủ tướng Đức và ngay lập tức bắt đầu củng cố quyền lực, bỏ tù các đối thủ chính trị. Đức bỏ ra nhiều tiền để nghiên cứu vũ khí nguy hiểm và xây dựng nền công nghiệp quân sự mạnh mẽ. Ảnh: National WWII Museum

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Trận quyết đấu Stalingrad


ГДЕ ЖЕ ВЫ ТЕПЕРЬ, ДРУЗЬЯ- ОДНОПОЛЧАНЕ (*)


Đêm hè về ánh trăng vàng chiếu khắp thôn làng. 
Chiến trường không còn tiếng súng xưa hờn oán.
Giờ này anh về đâu hỡi người bạn cũ cùng binh đoàn

 đã sánh bước cùng nhau trên con đường xa.
Nếu giờ này bạn hiền còn thiếu một gia đình,

 xin bạn đừng ngại ngần về chốn quê tôi.
Miền đồng quê phì nhiêu, nông trường lời hát hòa êm đềm.
Có nhiều cô đẹp như tiếng ca ban chiều.

--------------------------------------------------------------------

Trận quyết đấu Stalingrad - bước ngoặt của Thế chiến 2

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

48 giờ cuối cùng của chiến tranh Việt Nam

"Xin chào Việt Nam!": 



-------------------------------------------------------------------------------------

48 giờ cuối cùng của chiến tranh Việt Nam 

Sài Gòn những giờ phút cuối của cuộc chiến tranh bao trùm một không khí "vừa thanh thản vừa sợ hãi" khi hàng nghìn người tìm cách rời thành phố, nhưng ở những góc khác, cuộc sống thường nhật vẫn tiếp diễn.

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

Bảo Ninh và nỗi ám ảnh về chiến tranh

TRẦN HUYỀN SÂM
1. Tại diễn đàn Nobel năm 2005, Harold Pinter đã dành gần trọn bài viết của mình cho vấn đề chiến tranh. Ông cho rằng, nghĩa vụ hàng đầu của một nghệ sĩ chân chính là góp phần làm rõ sự thật về chiến tranh: “Cái nghĩa vụ công dân cốt yếu nhất mà tất cả chúng ta đều phải thi hành là... quyết tâm dũng mãnh để xác định cho được sự thật thực tại...

Bảo Ninh và nỗi ám ảnh về chiến tranh
Nếu quyết tâm ấy không thành máu thịt trong quan niệm chính trị cụ thể của mỗi người thì chúng ta sẽ không thể hy vọng cứu vãn được một thứ đã gần như hư nát mất rồi trong mỗi chúng ta: phẩm giá con người”. Cái sự thật thực tại  H.Pinter đang nói đến: đó chính là sự thật về cuộc chiến tranh của Mỹ hiện nay.

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2015

Bởi ta là con người...


Phạm Lữ Ân
   Dịp cuối năm, tôi được mời dự nhiều đám cưới. Có đám chú rể và cô dâu đều rất trẻ, mới qua tuổi hai mươi. Có đám, ngược lại, cả hai người đều đã qua tuổi ngũ tuần. 
   Đôi lúc ngồi bên bàn tiệc, giữa những tiếng chúc tụng lao xao và nụ cười rạng rỡ kéo dài đến mức khó mà khép môi lại của cô dâu, tôi tự hỏi: điều gì giống nhau giữa họ, những cô dâu chú rể, ngoài các thủ tục của một đám cưới? Hay nói đúng hơn, điều gì giống nhau giữa chúng ta, những kẻ hiếm khi nào chịu ngừng tìm kiếm một ai đó, bằng cách này hay cách khác, để đưa đến tiệc cưới?

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015

Buổi học đạo đức

                                                                                          Truyện ngắn
Azit Nexin

Trong lớp đang là giờ học về đạo đức.
- Đạo đức, các em ạ, đó là một thứ rất tuyệt diệu. Nếu có ai đó trở thành thiếu đạo đức thì người ấy sẽ rất khổ sở.
- Thưa thầy ạ !
- Cái gì thế ?
- Thầy coi bạn Chêlin…bạn ấy làm gì thế này ! Bạn ấy không biết xấu hổ sao !
- Im nào!…Người ta cần phải có đạo đức. Đạo đức mang lại cho con người biết bao lợi ích, không sao kể xiết được ! Còn nếu con người trở nên thiếu đạo đức thì sẽ rất khổ sở.
- Thưa thầy, khổ sở thế nào ạ ?

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2015

Mùa hoa loa kèn lại về


HG: Hoa loa kèn cứ nở vào cái mùa HG bận rộn nhất:((. Mở bài cách đây hai năm- "gặm nhấm quá khứ" và nhân tiện đăng bài thơ mà Hooh đã gửi vào đó một năm trước. Bài thơ hay lần đầu tiên HG đọc, đến tên tác giả cũng lạ. Một lần nữa, HG cảm ơn Hooh!