
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013
Tình thương

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2013
Mọi ông bố đều đã từng xếp thứ nhất
Azit Nexin

Acmet thân mến,
Cảm ơn bạn đã trả lời tôi ngay lập tức. Cứ tiếp tục viết những lá thư dài như thế cho tôi nhé. Những dòng thư của bạn làm tôi thích thú quá. Tôi cũng sẽ cố gắng viết thật kỹ cho bạn hay những gì xảy ra ở chỗ chúng tôi, cả ở nhà lẫn ở trường.
Qua thư bạn tôi như nhìn thấy lại hình ảnh vui nhộn của lớp mình và cô giáo hiền dịu cũ. Tôi hình dung được cảnh bạn lúng túng, khốn khổ khi trả lời ông thanh tra [*]. Thật là buồn cuời, tôi đã cười thỏa thích...
Thư này tôi muốn kể qua cho bạn về khu nhà của chúng tôi cùng lũ bạn bè và nói chung tất cả lũ trẻ con trong khu nhà nhỏ bé này. Khu nhà tôi ở có bốn tầng lầu, mỗi lầu có hai gia đình sinh sống. Gia đình tôi sống trong căn hộ ở tầng lầu thứ hai. Thư trước tôi đã viết cho bạn là ba tôi có ba người bạn cùng sống trong khu nhà này với chúng tôi. Phía sau khu nhà có một cái vườn cũng khá rộng, có nhiều cây to bóng mát, nhưng lại ít được chăm sóc nên có vẻ như một cái rừng nhỏ đối với lũ trẻ con chúng tôi. Buổi chiều sau khi học xong, gần như tất cả
Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013
Đàn sếu
HG: Bỏ xem thời sự, xem bộ phim "Pháo đài Brest" trên kênh Nga...
Hôm nay là 22-6 (1941- 2013, 72 năm đã trôi qua), muốn viết gì đó, mà không đủ tập trung... Nhưng phải có gì đó cho blog của mình mới được.
ĐÀN SẾU
Raxul Gamzatov
Tôi cứ nghĩ những chàng trai đẹp nhất
Từ chiến tranh không trở lại ngày nào
Không phải chết đang nằm sâu dưới đất.
Mà biến thành đàn sếu trắng trên cao.
Hôm nay là 22-6 (1941- 2013, 72 năm đã trôi qua), muốn viết gì đó, mà không đủ tập trung... Nhưng phải có gì đó cho blog của mình mới được.
ĐÀN SẾU
Raxul Gamzatov
Tôi cứ nghĩ những chàng trai đẹp nhất
Từ chiến tranh không trở lại ngày nào
Không phải chết đang nằm sâu dưới đất.
Mà biến thành đàn sếu trắng trên cao.
Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013
Hiệu ứng đám đông có thể giết chết một con người...
1. Một bức ảnh đau thương
Năm
1993, Kevin Carter – phóng viên chụp ảnh cho một tờ nhật báo ở Nam Phi,
đã đi đến vùng Sudan để thu thập tài liệu về phong trào nổi dậy ở địa
phương này. Thế nhưng khi đến đây, chứng kiến cảnh đói khát và dịch bệnh
ở nơi này, anh quyết định chuyển sang chụp ảnh dân thường – những người
đang phải chịu đựng khổ sở cùng cực.
Một lần đang ngồi nghỉ
chân [1], anh trông thấy một bé gái da đen thân thể gầy gò, đói khát gục
xuống đất vì kiệt sức, sau lưng em là một con kền kền đang chờ đợi. Nó
đợi em bé chết để ăn thịt, trong khi em bé thì đang cố lết đến một trại
phân phát lương thực của Liên Hiệp Quốc gần đó. Kevin đã canh suốt 20
phút để lấy được cảnh con kền kền tung cánh nhằm gây được ấn tượng mạnh
hơn nhưng không được. Thế là, anh đành chụp bức ảnh và đuổi con kền kền
đi.
Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013
Hàng xóm
Truyện ngắn
Chu Thùy Anh
Chu Thùy Anh
Hàng xóm này cụ
thể là hàng xóm ở đối diện. Tầng có tất cả chín nhà, quây xung quanh
cái cầu thang máy. Thực ra thì không có nhà nào thực là đối diện nhà nào
cả, nhưng nhìn chênh chếch vẫn có thể thấy được cửa nhà nhau. Nhà này,
là hàng xóm nhìn chênh chếch có thể thấy được cửa nhà ông. Cũng tức là,
nhà ông, nhìn chênh chếch thấy được cửa nhà ấy.
Thường thì các
nhà cửa đóng then cài cẩn mật. Không hẳn vì sợ trộm cắp, trộm làm sao đi
qua được phòng bảo vệ ở tầng một, ấn thang máy qua mười ba tầng lên đến
tận đây, rồi làm sao phá được khóa cửa sắt để vào nhà, thật cũng lắm
gian nan. Nhưng là thói quen thế, nhà nào cũng khóa cả cửa sắt bên ngoài
và cửa gỗ bên trong. Giữa cửa sắt và cửa gỗ có năm mươi phân cách biệt,
không hiểu người ta thiết kế như thế để làm gì, năm mươi phân thì để
vừa được gì và ai cần để cái gì giữa cửa sắt và cửa gỗ. Thực ra chẳng có
nhà nào để gì cả, trừ nhà hàng xóm ấy. Mỗi lần ông nhìn chênh chếch
sang, đều thấy mấy đôi dép xếp thẳng hàng. Bốn đôi người lớn và hai đôi
trẻ con vào ngày nghỉ. Hai đôi người lớn vào giờ hành chính ngày trong
tuần. Lại đủ bốn đôi người lớn và hai đôi trẻ con sau sáu giờ chiều từ
thứ hai đến thứ sáu. Chỉ có nhà ấy là xếp dép vào khoảng năm mươi phân
giữa hai lớp cửa. Có khi là dép, có khi là giày.
Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2013
Bình thơ Cố Thành
Thế mà, tôi đã dùng nó tìm ra ánh sáng
XA VÀ GẦN
Em
Sẽ nhìn anh
Sẽ ngắm mây
Em
Sẽ nhìn anh
Sẽ ngắm mây
Anh cảm thấy
Lúc nhìn anh, em thấy rất xa
Khi ngắm mây, em thấy rất gần.
Lúc nhìn anh, em thấy rất xa
Khi ngắm mây, em thấy rất gần.
Vũ Phong Tạo (dịch và giới thiệu)
Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013
Ngõ Cấm Chỉ (*)
Huỳnh Văn Úc
Năm 1527 Mạc Đăng
Dung làm phản bắt giam rồi giết vua Lê Chiêu Tông và tự xưng làm vua.
Thời ấy nhiễu nhương, vua không ra vua mà quan cũng chẳng ra quan. Vua
hèn nhát, thấy quân Minh sửa soạn sang đánh nước ta thì sợ mất mật dẫn
tùy tùng hơn bốn mươi người đi chân đất lên Ải Nam Quan xin hàng. Vua tự
trói mình quỳ lạy dâng nộp sổ sách vàng bạc châu báu cho giặc, lại còn
cắt đất của châu Vĩnh An, trấn Yên Quảng dâng cho nhà Minh để họ nhập
vào Khâm Châu của họ. Về sự kiện này Việt Nam Sử Lược còn ghi, vết nhơ
muôn đời không rửa sạch. Vua thì như thế, còn quan thì đông như rươi,
nhiều như kiến, những bậc ngũ phẩm tứ phẩm không thể nào đếm xuể. Quan
nhiều như thế nên đến bậc tứ phẩm mà cũng đội mũ mang hia ra đứng ngã tư
ở kinh thành chỉ đường cho ngựa xe qua lại. Còn quan tòa ngồi công
đường xử án thì lại gây ra những chuyện tức cười. Một hôm có ba anh canh
điền đi cày ruộng thuê, lúc nghỉ tay thấy nhạt mồm mà ở ruộng nước bên
cạnh lại có đàn vịt đang kiếm ăn bèn bảo nhau bắt hai con vịt vặt lông
mổ bụng đắp bùn nướng chín làm mồi nhậu. Người chủ đàn vịt đem việc này
báo quan. Quan chẳng cần suy xét phạt ngay mỗi anh canh điền bốn năm tù
giam và sai lính đánh mỗi anh mười gậy. Người thời ấy chê cười: “Hai con
vịt, mười hai năm tù/Quan gì mà lại xử ngu thế này”.
Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013
Vài điều nghĩ về triết lý trong Truyện Kiều
Nguyễn Văn Xuân
HG: Đọc bài này, cứ gọi là toát mồ hôi hột... ^^
Thật ra, triết lý trong Truyện Kiều trước đó không phải ít được nhắc
đến. Ông Trần Trọng Kim đã bỏ nhiều thời giờ để bàn về tư tưởng Phật
giáo “Triết học luân lý” Nho giáo trong Kiều cũng đã từng một thời làm
rộn văn đàn. Nhưng người ta có cảm tưởng nó chỉ là giả mạo, là cái cớ để
những nhà ái quốc chân chính đập lên đầu ngụy ái quốc Phạm Quỳnh. Nàng
Kiều chỉ là nạn nhân.
HG: Đọc bài này, cứ gọi là toát mồ hôi hột... ^^
...
Gần đây, nhân kỷ niệm hai trăm năm sanh Nguyễn Du (1766- 1966), nhiều học giả,
giáo sư đã đăng đàn diễn thuyết về triết lý này. Hình như lời nói thì
nhiều mà tiếng vang quá ít. Cũng như đặc san kỷ niệm quá dày, quá rộn mà
xong số nào là số ấy đi qua. Đâu còn cái thời Phạm Quỳnh cất tiếng,
Nguyễn Bách Khoa cầm bút thuở nào…
Trong sự thất bại, hay chưa thành công chung của người cầm bút, tôi
dám nói chuyện triết lý trong Truyện Kiều thì quả táo bạo, nó không
thuộc thẩm quyền… nếu không phải chẳng có gì để phải nói thêm.
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013
Ngôi sao ban chiều
HG: Mình trước nay cứ đinh ninh là nhạc Tchaikovsky...
LẤP LÓ ĐẦU HIÊN NGÔI SAO BAN CHIỀU
Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013
Mồng chín tháng tám
HG: Một đề tài lạ và rất gợi mở; mức độ khai thác sâu thể hiện sự am hiểu thực tế của tác giả chứ không chỉ mon men chạm đến vỏ ngoài các tổ chức ngành nghề một cách ước lệ, mơ hồ như nhiều tác phẩm hiện đại mình từng đọc; diễn biến câu chuyện được đặt trong bối cảnh vỏn vẹn chỉ là mấy bước chân, nhưng kí ức thì trải dài, dày dặn những trải nghiệm... Mình hơi ghê ghê về đôi tình tiết nhưng toàn bộ truyện vẫn thấy hay, đọc đi rồi phải đọc lại lần nữa... Mới được biết truyện ngắn này đã đạt giải nhất báo Văn Nghệ (Hội NV Việt Nam)- ngạc nhiên đấy nhé! :-))
MỒNG CHÍN THÁNG TÁM
Truyện ngắnLê Thanh Kỳ
Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013
Atlat Địa Lí
1. Atlas : "tên chung chỉ các tập bản đồ địa lí, lịch sử, thiên văn v.v...vì trên bìa của những tập bản đồ xuất bản lần đầu tiên có vẽ tượng thần Atlas vác quả cầu trên vai (Trong thần thoại Hi lạp, Atlas là con của một vị thần Titans- Iapetus và là anh em ruột với thần Prometheus, người đã đem ngọn lửa cho loài người. Do thần Atlas chống lại Zeus, vị thần chúa tể thế giới, nên đã bị trừng trị phải giơ
Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013
Đề thi tốt nghiệp THPT môn Ngữ Văn
Đề thi tốt nghiệp Ngữ Văn năm nay có câu hỏi mở ba điểm- Câu số 2: "Viết một bài văn ngắn (khoảng 400 từ) bày tỏ suy nghĩ của anh/ chị về
hành động dũng cảm của người học sinh Nguyễn Văn Nam từ thông tin sau:
Chiều 30/4/2013, bên bờ sông Lam, đoạn chạy qua xã Trung Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, Nguyễn Văn Nam (học sinh lớp 12T7, Trường Trung học phổ thông Đô Lương I) nghe tiếng kêu cứu có người đuối nước dưới sông, em liền chạy đến. Thấy một nhóm học sinh đang chới với dưới nước, Nam đã nhảy xuống, lần lượt cứu được ba học sinh lớp 9 và một học sinh lớp 6. Khi đẩy được em thứ năm vào bờ thì Nam đã kiệt sức và bị dòng nước cuốn trôi."
Chiều 30/4/2013, bên bờ sông Lam, đoạn chạy qua xã Trung Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, Nguyễn Văn Nam (học sinh lớp 12T7, Trường Trung học phổ thông Đô Lương I) nghe tiếng kêu cứu có người đuối nước dưới sông, em liền chạy đến. Thấy một nhóm học sinh đang chới với dưới nước, Nam đã nhảy xuống, lần lượt cứu được ba học sinh lớp 9 và một học sinh lớp 6. Khi đẩy được em thứ năm vào bờ thì Nam đã kiệt sức và bị dòng nước cuốn trôi."
Nhiều học sinh và thầy cô dạy văn nói với mình rằng câu hỏi này khó...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)